Biбєѕt Ж N Chб»љ Vг• Thб»љ Sгѓu Tone Nб»® (phong Cгўch Thanh Thгєy) — Karaoke
Tiếng nhạc dạo nổi lên, chậm rãi và trầm buồn. Tiếng guitar điện có độ vang (reverb) sâu thẳm, xen lẫn tiếng saxophone nỉ non như tiếng gió rít qua khe cửa của nhà tù Côn Đảo năm nào.
Hương khẽ nhắm mắt, đôi bàn tay đan vào nhau run rẩy. Cô bắt đầu cất giọng, một chất giọng trầm đục (contralto) đặc trưng, phát âm rõ từng chữ nhưng kéo dài âm vực đầy ám ảnh: Tiếng nhạc dạo nổi lên, chậm rãi và
"Mùa hoa lê-ki-ma nở... ở quê ta miền đất đỏ..." Cô bắt đầu cất giọng, một chất giọng
Giọng Hương vút lên, nhưng không chói gắt mà đầy tự sự, như một lời thì thầm của bóng ma quá khứ vọng về giữa thực tại. Cách ngắt nhịp của cô đúng chất Thanh Thúy—vừa như muốn dừng lại vì nghẹn ngào, vừa như muốn kéo dài mãi niềm tôn kính khôn nguôi. Khi nốt nhạc cuối cùng lịm dần trong
Khi nốt nhạc cuối cùng lịm dần trong tiếng echo vang vọng, Hương vẫn đứng đó, lặng lẽ như một bức tượng. Dưới khán đài, những người lớn tuổi khẽ lau nước mắt. Họ không chỉ nghe một bài hát, họ vừa cùng cô đi qua một miền ký ức đầy bi tráng và ám ảnh.